rěn rǎn dōng chūn xiè hán shǔ hū liú yì
zhī zǐ guī qióng quán zhòng rǎng yǒng yōu gé
sī huái shuí kè cóng yān liú yì hé yì
mǐn miǎn gōng cháo mìng huí xīn fǎn chū yì
wàng lú sī qí rén rù shì xiǎng suǒ lì
wéi píng wú fǎng fú hàn mò yǒu yú jì
liú fāng wèi jí xiē yí guà yóu zài bì
chàng huǎng rú huò cún huí huáng chōng jīng tì huí huáng yī zuò zhōu huáng
rú bǐ hàn lín niǎo shuāng qī yì cháo zhī
rú bǐ yóu chuān yú bǐ mù zhōng lù xī
chūn fēng yuán xì lái chén liù chéng yán dī
qǐn xī hé shí wàng chén yōu rì yíng jī
shù jī yǒu shí shuāi zhuāng fǒu yóu kě jī
jiǎo jiǎo chuāng zhōng yuè zhào wǒ shì nán duān
qīng shāng yīng qiū zhì rù shǔ suí jié lán
lǐn lǐn liáng fēng shēng shǐ jué xià qīn dān
qǐ yuē wú zhòng kuàng shuí yǔ tóng suì hán
suì hán wú yǔ tóng lǎng yuè hé lóng lóng
zhǎn zhuǎn pǎn zhěn xí cháng diàn jìng chuáng kōng
chuáng kōng wěi qīng chén shì xū lái bēi fēng
dú wú lǐ shì líng fǎng fú dǔ ěr róng
fǔ jīn cháng tàn xī bù jué tì zhān xiōng
zhān xiōng ān néng yǐ bēi huái cóng zhōng qǐ
qǐn xīng mù cún xíng yí yīn yóu zài ěr
shàng cán dōng mén wú xià kuì méng zhuāng zǐ
fù shī yù yán zhì cǐ zhì nán jù jì
mìng yě kě nài hé cháng qī zì lìng bǐ
yào líng yùn tiān jī sì jié dài qiān shì
qī qī zhāo lù níng liè liè xī fēng lì
nài hé dào shū lì yí róng yǒng qián yì
niàn cǐ rú zuó rì shuí zhī yǐ zú suì
gǎi fú cóng cháo zhèng āi xīn jì sī zhì
yīn chóu zhāng gù fáng shuò wàng lín ěr jì
ěr jì jù jǐ shí shuò wàng hū fù jìn
qīn cháng yì huǐ chè qiān zǎi bú fù yǐn
wěi wěi jī yuè zhōu qī qī mí xiāng mǐn
bēi huái gǎn wù lái qì tì yīng qíng yǔn
jià yán zhì dōng fù wàng fén sī yū zhěn
pái huái xū mù jiān yù qù fù bù rěn
pái huái bù rěn qù xǐ yǐ bù chí chú
luò yè wěi yán cè kū gāi dài fén yú
gū hún dú qióng qióng ān zhī líng yǔ wú
tóu xīn zūn cháo mìng huī tì qiǎng jiù chē
shuí wèi dì gōng yuǎn lù jí bēi yǒu yú
荏苒冬春谢,寒暑忽流易。
冬去春来,时光悄然流转;寒来暑往,不过转瞬之间。
满心思念与哀痛,我能向谁诉说?久居家中小憩,终究于仕途无益。
只好勉励自己遵从朝廷诏令,压下满心哀思,重返任职之地。
可望见曾经共居的屋舍,思念便汹涌而来;踏入室内,过往的点滴岁月又历历在目。
帷帐屏风之间,再也寻不到你依稀的身影,唯有你生前的墨迹尚在,静静留存。
恍惚间竟觉你未曾离去,惶恐、忧伤、惊讶、怅惘,种种情愫交织心头,全是对你的惦念。
你我曾如林间双栖的飞鸟,朝夕相伴,转瞬却只剩我形单影只。
对你的思念,如穿牖而来的绵绵春风,如檐角滴入水槽的点点晨露,无孔不入。
日夜起居,从未有片刻忘记;心底的忧思,也日渐堆积充盈。
唉,只愿这份思念能稍稍消减,让我尚能效仿庄子,为逝去的你坦然击缶而歌。
并非没有厚实的衣被,只是这寒冬,再也无人与我共度。
辗转反侧,凝视着空荡的枕席,整张床榻因少了你的身影,更显空旷孤寂。
床席已空,只好闲置在清冷的尘埃里;空寂的房间,又不断涌入阵阵寒风。
我终究不能如汉武帝那般,唤回李夫人的魂魄,在恍惚中再睹你的芳容。
抬手抚过衣襟,忍不住长叹,泪水不知不觉浸透了衣衫。
泪落千行,却难以停歇,极致的悲伤又从心底翻涌而起。
无论静坐还是安卧,眼前全是你的模样;你往日的话语,仍在耳畔清晰回响。
想要赋诗抒发心意,可破碎的心神与零散的回忆,终究难以一一描摹。
命运如此,又能奈何?唯有背负着永恒的伤痛,庸碌卑微地继续前行。
日月轮转,推动天地运行;四季更迭,周而复始从未停歇。
清寒破晓,白露凝练成霜;日暮时分,凛冽的寒风愈发凄紧。
该如何追思你这位贤淑的女子?你姣好的容颜,唯有永远珍藏在心底。
深切的思念中,你的音容笑貌宛如昨日,怎料生死相隔,已过一整年。
卸下丧服,换上朝衣赴任,满心伤痛只能寄托于私下的祭祀之礼。
旧居的坐垫床帐重新陈设,每月初一、十五,按时为你祭奠。
你生前用过的衣被器物,一旦撤去销毁,此后千年,再也不会添置新的了。
往返流连,迟迟不忍转身,魂魄似被牵绊,步履也愈发迟疑。
暂且放下思念,奔赴朝廷授予的官职,强忍泪水,勉强登车启程。
谁说宫阙之路遥远?道路终有尽头,而这份悲戚,却无穷无尽,直至永恒。